📘 Tải 100+ tài liệu nghị luận văn học, 100+ đề thi học sinh giỏi ... chỉ 1 Click

Phân tích truyện ngắn Bến thời gian

Đề bài: Phân tích truyện ngắn Bến thời gian

BẾN THỜI GIAN

(Lược một đoạn: bà Hảo là bà của cái Hoa, bạn thân thuở bé của nhân vật “tôi”. Bà bị mù cả hai mắt nhưng luôn biết mọi trò tinh quái của Hoa và “tôi” vì bà yêu cả hai như báu vật. Tuổi thơ của Hoa và tôi “trôi” đi êm đềm).

Lớn lên, đứa trước, đứa sau cả tôi và Hoa cùng ra thị trấn cách làng đúng một ngày xe ngựa.

Thời gian đầu chưa quen môi trường mới, cả hai đứa thường xin bố mẹ về làng thăm bà.  Khi bác xà ích vui tính và tốt bụng ghìm con ngựa để tôi và cái Hoa nhảy xuống, đã thấy bà Hảo chống gậy chờ sẵn ở đó. Chúng tôi, mỗi đứa một bên dìu bà về nhà. Bà Hảo bảo đã nghe thấy tiếng lọc cọc, lọc cọc của xe ngựa từ trong giấc mơ của bà những đêm trước. Sau này tôi mới biết, chiều nào bà cũng đợi chúng tôi tại nơi chiếc xe ngựa dừng trả khách ở điểm cuối cùng.

Những chuyến thăm bà Hảo của chúng tôi thưa dần. Cả tôi và cái Hoa đều có lũ bạn mới và con đường về làng, vẫn chỉ một ngày xe ngựa, trở nên xa mù mịt. Thảng hoặc có giỗ,  Tết… chỉ mình cái Hoa theo bố mẹ về. Nhưng nó lại đi ngay. Nó bảo bà Hảo rất nhớ tôi và mong tôi học hành cẩn thận. Ban đầu tôi đón nhận điều đó với một chút ân hận vì không về thăm bà. Nhưng rồi tôi quên dần theo những thứ trong đó có cái làng hẻo lánh của mình, nơi bà Hảo vẫn ngày đêm nghe tiếng lọc cọc của xe ngựa.

(Lược một đoạn: Sau đó nhân vật “tôi” cùng Hoa đỗ đại học và ra thành phố. Tôi dần lãng quên làng nhỏ tuổi thơ. Nhưng rồi một ngày, sau những vấp ngã trên đường đời, tôi đã tìm về làng nhỏ năm xưa. Tôi đi trên chiếc xe ngựa thân quen năm nào của bác xà ích và qua lời kể của bác, tôi hiểu rằng bà Hảo vẫn ngày ngày ra chờ “tôi” nơi bến nhỏ năm nào).

Tôi lại dỏng tai đón nhận thứ âm thanh giống như dao động tắt dần của quả lắc đồng hồ. Lát sau thì bà Hảo hiện ra ở lối rẽ. Bà dò đường một cách chật vật, toàn bộ tinh lực hướng về bến xe ngựa. Không cầm được, tôi lao như tên bắn về phía bà:

– Bà! Tôi nghẹn ngào-cháu bị người ta phản bội rồi…

Bà Hảo lần lần từ đầu đến vai tôi như thể xem bà có đang mơ không rồi cười một cách mãn nguyện:

– Bố mày, lớn thế còn khóc như con nít ấy. Dễ thường suôn sẻ cả có khi nó chả thèm biết

bà sống hay chết.

– Làm sao bà biết điều đó? – Tôi hỏi bà bằng nỗi sợ hãi.

– Lớn lên khắc biết – bà Hảo vẫn trả lời tôi như từng trả lời hồi tôi còn bé.

Tôi có cảm giác bà Hảo cũng thuộc số người quyết sống chỉ để làm việc không thể bỏ dở. Bởi vì ngay sau đó bà bảo tôi:

– Từ ngày mai bà có thể chết mà không luyến tiếc điều gì.

Tôi đứng chết lặng, cảm thấy vang lên trong lồng ngực tiếng gõ da diết và tàn nhẫn của thời gian. Trước mắt tôi giờ đây là những bến thời gian trắng xóa mà tôi sẽ phải một mình vượt qua.

(Trích Bến thời gian, Tạ Duy Anh, Truyện ngắn chọn lọc – Tạ Duy Anh, NXB Hội nhà văn)

Dàn ý chi tiết

Mở bài

  • Giới thiệu truyện ngắn Bến thời gian của Tạ Duy Anh.
  • Khẳng định giá trị nội dung: câu chuyện giàu cảm xúc về tình thân, ký ức và sự vô tình của con người trước thời gian.

Thân bài

Chủ đề của tác phẩm

  • Bến thời gian gửi gắm chủ đề tình cảm gia đình và sự trân trọng những giá trị của quá khứ.
  • Nhấn mạnh rằng thời gian có thể làm con người thay đổi, nhưng tình thân vẫn luôn bền vững, luôn chờ đợi và tha thứ.

Phân tích các khía cạnh của chủ đề

Chủ đề thể hiện qua tình huống truyện

  • Tình huống đối lập giữa:
    • Nhân vật “tôi” dần quên đi quê hương, bà Hảo và những ký ức tuổi thơ.
    • Bà Hảo vẫn ngày ngày ra bến xe ngựa chờ cháu trở về.
  • Cao trào:
    • Nhân vật “tôi” sau nhiều năm mới trở về, nghe bác xà ích kể về sự chờ đợi bền bỉ của bà Hảo.
    • Cảnh tượng ấy đánh thức những cảm xúc day dứt, tiếc nuối của nhân vật.

Chủ đề thể hiện qua nhân vật

  • Nhân vật bà Hảo:
    • Đại diện cho tình thương vô điều kiện, sự kiên nhẫn, bao dung của những người ở lại.
    • Dù mù lòa, bà vẫn chờ cháu mỗi ngày mà không hề oán trách.
    • Câu nói “Lớn lên khắc biết” giản dị nhưng thấm đẫm triết lý cuộc đời.
  • Nhân vật “tôi”:
    • Ban đầu còn áy náy khi biết bà nhớ mình, nhưng dần quên đi theo thời gian.
    • Chỉ khi vấp ngã, cậu mới nhận ra giá trị của những điều tưởng như giản dị nhưng thiêng liêng nhất.

Chủ đề thể hiện qua chi tiết tiêu biểu

  • Chi tiết đặc sắc nhất: Bà Hảo chống gậy ra bến xe mỗi ngày để chờ cháu về.
  • Ý nghĩa của chi tiết:
    • biểu tượng của tình yêu thương vĩnh cửu và sự chờ đợi vô điều kiện.
    • Tạo nên cao trào cảm xúc, khắc họa sự đối lập giữa sự mong chờ bền bỉ và sự vô tâm của con người.
    • Khiến nhân vật “tôi” nhận ra sự đánh mất và nỗi ân hận muộn màng.

Ý nghĩa của chủ đề – Thông điệp của tác phẩm

  • Nhắc nhở con người: Hãy trân trọng tình cảm gia đình trước khi quá muộn.
  • Dù cuộc sống có đưa ta đi xa đến đâu, gia đình và những người yêu thương ta vẫn luôn chờ đợi.
  • Có những bến đỗ nếu ta rời đi quá xa, sẽ không thể quay về kịp nữa.

Đặc sắc nghệ thuật và hiệu quả thẩm mỹ

Đặc sắc nghệ thuật

  • Xây dựng tình huống truyện:
    • Đối lập giữa người ở lại chờ đợingười ra đi vô tình, tạo nên xung đột cảm xúc sâu sắc.
  • Nghệ thuật xây dựng nhân vật:
    • Nhân vật được khắc họa qua hành động, lời nói, suy nghĩ, không khoa trương nhưng chân thực, ám ảnh.
  • Lựa chọn ngôi kể thứ nhất:
    • Tạo sự gần gũi, giúp người đọc đồng cảm với nhân vật “tôi” khi dần nhận ra lỗi lầm của mình.
  • Ngôn ngữ mộc mạc, giàu chất thơ:
    • Những câu văn như “tiếng gõ da diết và tàn nhẫn của thời gian” mang giá trị ẩn dụ sâu sắc, diễn tả sự khắc nghiệt của thời gian đối với những điều bị lãng quên.

Hiệu quả thẩm mỹ

  • Đối với chủ đề tác phẩm:
    • Làm nổi bật sự tương phản giữa tình yêu thương và sự vô tình của con người.
    • Gợi lên cảm giác tiếc nuối, thức tỉnh người đọc về giá trị của gia đình.
  • Đối với người đọc:
    • Bừng ngộ ra giá trị của tình thân, nhận ra rằng sự vô tâm có thể dẫn đến những nuối tiếc không thể cứu vãn.
    • Làm con người trưởng thành hơn, giúp mỗi người biết trân trọng những điều giản dị trong cuộc sống.
    • Gây rung động mạnh mẽ, khiến người đọc suy ngẫm về những mối quan hệ trong đời mình.

III. Kết bài

  • Bến thời gian không chỉ là câu chuyện về sự trở về của một con người, mà còn là sự trở về với những giá trị vĩnh cửu trong tâm hồn.
  • Tác phẩm không chỉ nhắc nhở ta về tình cảm gia đình, mà còn giúp ta nhận ra rằng trong hành trình kiếm tìm những điều mới mẻ, ta có thể đã vô tình lãng quên những gì đáng trân trọng nhất.

Bài văn mẫu tham khảo

Trong dòng chảy của văn học hiện đại, truyện ngắn Bến thời gian của Tạ Duy Anh là một tác phẩm đặc biệt, chạm đến trái tim người đọc bằng câu chuyện dung dị nhưng giàu ý nghĩa. Không chỉ phản ánh sự đổi thay trong dòng chảy cuộc sống, truyện còn là một lời nhắc nhở sâu sắc về tình thân và sự trân trọng quá khứ. Với nghệ thuật kể chuyện tinh tế, hình tượng nhân vật chân thực và những chi tiết nghệ thuật đắt giá, tác phẩm đã để lại dấu ấn mạnh mẽ trong lòng người đọc, gợi lên những suy tư về sự vô tình của con người trước những điều quý giá trong cuộc đời.

Truyện ngắn Bến thời gian gửi gắm một chủ đề sâu sắc về tình cảm gia đình và sự trân trọng những giá trị của quá khứ. Trong guồng quay của cuộc sống, con người đôi khi vô tình quên đi những điều thân thuộc nhất, để rồi chỉ khi ngoảnh đầu nhìn lại, ta mới nhận ra rằng những gì đáng trân quý nhất đã dần xa khuất. Tác phẩm khắc họa nỗi mong mỏi bền bỉ của những người ở lại, đồng thời đặt ra một câu hỏi đầy trăn trở: liệu ta có kịp nhận ra giá trị của những gì đã bị lãng quên trước khi quá muộn?

Chủ đề này được thể hiện xuyên suốt tác phẩm, từ tình huống truyện đến hình tượng nhân vật và những chi tiết giàu giá trị biểu tượng. Truyện mở ra với bối cảnh tuổi thơ êm đềm của nhân vật “tôi” và cái Hoa bên bà Hảo. Nhưng rồi, thời gian trôi qua, những đứa trẻ ngày nào dần lớn lên, bị cuốn theo nhịp sống hiện đại, và con đường về quê bỗng trở nên xa lạ, dù vẫn chỉ cách đó một ngày xe ngựa. Tình huống truyện đầy trăn trở và xót xa khi nhân vật “tôi” mải miết với cuộc sống nơi đô thị, để rồi chỉ khi gặp biến cố, cậu mới tìm về bến quê xưa. Cảnh tượng bà Hảo vẫn ngày ngày chờ cháu trở về nơi bến xe ngựa cũ không chỉ là điểm nhấn đầy cảm xúc mà còn là một lời thức tỉnh muộn màng. Sự đối lập giữa tình yêu thương bền bỉ của người bàsự vô tình của người cháu chính là xung đột âm thầm nhưng đầy day dứt của truyện, khắc họa rõ nét sự thay đổi trong tâm lý con người theo thời gian.

Hình tượng nhân vật là một yếu tố quan trọng làm nổi bật chủ đề của tác phẩm. Nhân vật bà Hảo là biểu tượng của tình thương vô điều kiện và sự kiên nhẫn của những người ở lại. Dù đôi mắt đã mù lòa, bà vẫn nhận ra từng bước chân cháu mình, vẫn kiên trì chờ đợi dù chẳng ai hứa hẹn sẽ quay về. Không oán trách, không giận hờn, bà chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở cháu rằng: “Lớn lên khắc biết”, một câu nói giản dị nhưng chứa đựng triết lý sâu sắc về cuộc đời. Trong khi đó, nhân vật “tôi” là đại diện cho những người trẻ tuổi vô tình, bị cuốn vào những điều xa lạ mà quên mất quê hương, gia đình. Ban đầu, cậu còn áy náy khi biết bà nhớ mình, nhưng rồi, như một quy luật tất yếu, nhịp sống mới đã khiến cậu dần quên đi bến quê, người bà và cả những ký ức xưa cũ. Chỉ khi vấp ngã, cậu mới nhận ra giá trị của những điều tưởng như giản dị nhưng lại thiêng liêng nhất.

Không chỉ thể hiện qua nhân vật, chủ đề của truyện còn được bộc lộ rõ nét qua những chi tiết giàu sức gợi. Một trong những chi tiết đắt giá nhất chính là hình ảnh bà Hảo chống gậy ra bến xe mỗi ngày để chờ cháu về. Đó không chỉ là hành động của một người bà nhớ cháu mà còn là biểu tượng của tình yêu thương vĩnh cửu và sự chờ đợi vô điều kiện. Chi tiết này tạo nên cao trào cảm xúc của truyện, đồng thời khắc họa rõ ràng sự tương phản giữa sự mong chờ bền bỉ của người ở lạisự vô tâm của người ra đi. Để rồi, khi nhân vật “tôi” trở về, hình ảnh ấy như một hồi chuông thức tỉnh, gợi lên bao niềm xót xa, tiếc nuối.

Bên cạnh giá trị nội dung, Bến thời gian còn ghi dấu ấn bởi những đặc sắc nghệ thuật tinh tế. Tình huống truyện đơn giản nhưng đầy ám ảnh, tạo nên sự đối lập giữa hiện tại và quá khứ, giữa tình thân bền bỉ và sự vô tình đáng trách. Nhân vật được khắc họa chân thực qua hành động, lời nói, suy nghĩ, không khoa trương nhưng vẫn đủ để lay động trái tim người đọc. Ngôi kể thứ nhất giúp truyện trở nên chân thực và giàu cảm xúc hơn, khiến người đọc dễ dàng đồng cảm với những suy tư, day dứt của nhân vật “tôi”. Đặc biệt, ngôn ngữ trong truyện không quá trau chuốt nhưng mộc mạc, chân thành, giàu hình ảnh và ẩn dụ. Những câu văn như “tiếng gõ da diết và tàn nhẫn của thời gian” không chỉ thể hiện sự trôi chảy nghiệt ngã của thời gian mà còn gợi lên nỗi tiếc nuối của nhân vật.

Những đặc sắc nghệ thuật ấy không chỉ giúp thể hiện chủ đề tác phẩm một cách trọn vẹn mà còn tạo ra hiệu ứng mạnh mẽ đối với người đọc. Truyện không chỉ gợi lên những suy nghĩ về nhân cách con người, giúp ta nhận thức rõ hơn về giá trị của tình thân, mà còn khiến người đọc cảm thấy trưởng thành hơn, biết trân trọng hơn những điều giản dị trong cuộc sống. Đọc truyện, ta không khỏi xúc động trước vẻ đẹp của tình người, của sự kiên nhẫn, bao dung và hy vọng.

Tác phẩm Bến thời gian không chỉ là câu chuyện về sự trở về của một con người, mà còn là sự trở về với những giá trị vĩnh cửu trong tâm hồn. Nó không chỉ nhắc nhở ta về tình cảm gia đình, mà còn giúp ta nhận ra rằng đôi khi, trong hành trình kiếm tìm những điều mới mẻ, ta đã vô tình lãng quên những gì đáng trân trọng nhất. Truyện như một lời cảnh tỉnh, một hồi chuông đánh thức những tâm hồn vô tình: liệu ta có đang bỏ quên ai đó vẫn đang âm thầm chờ đợi mình? Liệu có bến đỗ nào trong đời mà ta đã lỡ đi quá xa? Câu chuyện của nhân vật “tôi” là lời nhắc nhở rằng tình thân là điều quý giá nhất, và đừng để khi nhận ra thì đã quá muộn màng.

 

Yêu thích

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bói Bài Tarot
Mở trang