📘 Tải 100+ tài liệu nghị luận văn học, 100+ đề thi học sinh giỏi ... chỉ 1 Click

Phân tích mạch cảm xúc của nhân vật trữ tình trong đoạn trích Trước nghĩa trang Trường Sơn

Đề bài:

Viết đoạn văn nghị luận Phân tích mạch cảm xúc của nhân vật trữ tình trong đoạn trích Trước nghĩa trang Trường Sơn

Không có gió

Không có mưa

Chỉ có

Trời ở trên đầu

Cỏ ở chốn đây

Xanh tróc da như nọc nanh trổ vuốt

Đứng canh nơi các anh nằm

 

Tôi trở lại Trường Sơn. Mười năm

Và gặp ở đây những người không về nữa

Đồng đội ơi, tôi tội tình chi rứa

Mà các anh quay mặt, tắt lòng

                      (…)

Đá dựng tượng đài mang dáng những trái tim

Xếp nghiêng

Những phiến đá chất chồng lớp lớp tuổi thanh niên

Tạc đất nước thành Trường Sơn sừng sững

Dấu tên riêng trong hoang vắng rừng già

 

Rời nghĩa trang

Tôi lật đật về nhà

Thấy mây trắng bay ngang

Bỗng dưng lòng bật khóc

Trong đầu lựng ngọn gió ngày xưa…

(Trích Trước nghĩa trang Trường Sơn, Hoàng Trần Cương, Thivien.net)

Dàn ý chi tiết

Chiến tranh đã lùi xa nhưng ký ức về những năm tháng Trường Sơn vẫn còn in đậm trong tâm hồn những người lính từng đi qua cuộc chiến. Nơi ấy không chỉ có bom đạn và mất mát mà còn có tình đồng đội sâu nặng, có những tuổi trẻ đã vĩnh viễn nằm lại giữa đại ngàn. Trong đoạn thơ Trước nghĩa trang Trường Sơn, Hoàng Trần Cương đã tái hiện dòng cảm xúc của một người lính khi trở lại chiến trường xưa sau nhiều năm xa cách. Trước những nấm mộ lặng im của đồng đội, cảm xúc trong lòng nhân vật trữ tình dâng lên thành một mạch chảy sâu lắng: từ lặng lẽ, xót xa đến day dứt và cuối cùng là nỗi nghẹn ngào khôn nguôi.

– Mở đầu đoạn thơ là một khung cảnh thiên nhiên rộng lớn, tĩnh lặng “không có gió, không có mưa, trời ở trên đầu” của nghĩa trang Trường Sơn để khơi gợi nỗi nhớ thương về những người đồng đội đã ngã xuống.

– Cảm xúc sâu lắng của một người lính trở về chiến trường xưa, Trường Sơn, sau mười năm, đối diện với những đồng đội đã hy sinh, không bao giờ trở lại được thể hiện sâu sắc qua tiếng gọi và câu hỏi tu từ Đồng đội ơi, tôi tội tình chi rứa/Mà các anh quay mặt, tắt lòng. Từng câu thơ thấm đẫm nỗi buồn, sự day dứt và cảm giác bất lực của người sống khi chứng kiến sự mất mát không thể thay đổi.

– Hình ảnh đá được sử dụng hiệu quả để thể hiện sự biết ơn, kính trọng, tự hào đối với sự hi sinh của những đồng đội. Dù đã ngã xuống nhưng trái tim họ vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở về những gì họ đã làm cho đất nước. Bằng tuổi thanh xuân và sinh mệnh, họ “tạc” nên hình hài đất nước, biến đất nước trở thành một tượng đài vững chãi như dãy Trường Sơn.

– Đoạn kết lột tả một cách chân thực và xúc động những cung bậc cảm xúc của người lính khi rời khỏi nghĩa trang, nơi chôn cất đồng đội của mình. Cảm giác vừa thực vừa hư, vừa hiện tại vừa quá khứ đan xen, như một dòng chảy tâm hồn dẫn người lính vào thế giới ký ức đầy đau thương và tiếc nuối

Mạch cảm xúc trong đoạn thơ vận động tự nhiên như dòng hồi tưởng của một người lính trở về quá khứ. Từ không gian tĩnh lặng của nghĩa trang đến tiếng gọi đồng đội đầy day dứt, rồi lắng lại trong niềm kính trọng trước sự hi sinh của những tuổi trẻ đã hóa thành “tượng đài” của đất nước, tất cả đã tạo nên một bản trầm ca về ký ức chiến tranh. Để rồi khi rời nghĩa trang, chỉ một đám mây trắng bay ngang cũng đủ làm lòng người bật khóc, bởi ký ức Trường Sơn vẫn còn thổi lên “ngọn gió ngày xưa” trong tâm hồn. Đoạn thơ vì thế không chỉ là nỗi nhớ riêng của một người lính mà còn là lời tri ân sâu sắc dành cho những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.

Yêu thích

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bói Bài Tarot